Home » Tin Trong Nước» Sự thật sau bài viết ” Người tỉnh lẻ làm bẩn Hà Nội ”

Sự thật sau bài viết ” Người tỉnh lẻ làm bẩn Hà Nội ”

Filed under: Tin Trong Nước |

Gần đây trên một trang báo dành cho phụ nữ đăng tải bài viết “Cách sống của người tỉnh lẻ làm bẩn Hà Nội ” làm xôn xao cư dân mạng. Thực chất, nội dung bài PV đã bị bóp méo

 

1, Bài báo Nguoi tinh le lam ban Ha Noi gây xôn xao

Bài báo được cho là suy nghĩ của một người phụ nữ Hà Nội tuổi trung niên, cô phát biểu những suy nghĩ của mình về cách sống – lối sống của con người ở Hà Nội bây giờ. Bài báo được đăng trên trang dành cho phụ nữ và ngay lập tức gây xôn xao dư luận. Nhiều người bức xúc về góc nhìn phiến diện được đề cập trong bài viết :

” Gần đây tôi thấy đâu cũng bàn tán về hình ảnh Hà Nội đang bị mất dần đi những vẻ đẹp cổ xưa, từ lời ăn tiếng nói đến cách cư xử giữa người với người. Tất cả cũng đang bị bóp méo, lệch lạc.

 

Nói người tỉnh lẻ dạt về làm hỏng Hà Nội thì cũng không oan. Tôi là một phụ nữ gốc Hà Nội, tôi thấy rất nuối tiếc cho một Hà Nội cổ kính, với nét đẹp đặc trưng của Người Tràng An, văn minh, lịch sự, duyên dáng, e ấp.

Đối với tôi hình ảnh về Hà Nội xưa quá đẹp, mặc dù khi tôi lớn lên những hình ảnh về người Hà Nội xưa đã mất đi ít nhiều nhưng nét đẹp đặc trưng của nền văn hóa, của con người Hà Nội thì không gì có thể thay thế được.

Người ngoại tỉnh chỉ biết đến tiền nhưng lại mất vệ sinh

Đầu tiên phải nói về cách sống. Người Hà Nội xưa người ta sống với nhau khác, gia đình ý thức nề nếp, biết yêu thương, đùm bọc còn người ngoại tỉnh rất ích kỷ, bon chen, tất cả chỉ vì mưu sinh vì kiếm tiền.

Giờ tìm xem còn được bao nhiêu người Hà Nội gốc, ít lắm. Đâu đâu cũng thấy người ngoại tỉnh, họ đổ về để kiếm sống, kiếm cái nhà, kiếm tấm chồng, kiếm cái bìa đỏ…

Xung quanh khu nhà tôi, một nhà Hà Nội gốc thì có cả dãy là dân ngoại tỉnh. Cách sống của họ mới đầu khiến tôi rất khó chịu. Nhưng lâu dần do sống gần mình họ cũng đã thay đổi ít nhiều.

Hà Nội từng sạch. Tôi phải nói rằng, chưa bao giờ thấy Hà Nội bẩn thỉu, nhếch nhác như bây giờ. Mà nguyên nhân chính cũng là do người ngoại tỉnh dạt về. Trước kia, Hà Nội đâu có như bây giờ, Hà Nội sạch sẽ, không có rác như thế.

Sau này, những người từ tứ xứ dạt về họ làm ăn, sinh sống nên cũng mang theo những “đặc sản” của từng vùng miền. Cái hay thì tôi chưa thấy, cái xấu tôi thấy rất nhiều. Đầu tiên là ở bẩn. Đi ra đường là thấy khạc nhổ bừa bãi, ăn mặc nhếch nhác, chỗ này một bọc rác, chỗ kia là túi nilon, chỗ khác là tè bậy…. nói chung là ý thức kém, không thể chấp nhận được.

Chuyện nhỏ như chuyện vứt rác thôi cũng đã thấy ý thức của người dân ngoại tỉnh kém thế nào. Nhà tôi vốn là người Hà Nội gốc nên tôi rất chú trọng đến việc giữ gìn nề nếp gia đình từ cách ăn nói, đi đứng, đến cách sống, cách đối nhân xử thế.

Tôi đã từng chứng kiến cảnh tối hôm trước trước nhà mình sạch bong, sáng hôm sau đã có vài bọc rác. Bực một điều, những người tỉnh lẻ đã ý thức kém lại cố tỏ ra thanh cao.

Họ không vứt rác trước cửa nhà mình vì họ cũng biết làm như vậy là bẩn, là mất vệ sinh không thể chấp nhận được, nhưng vứt sang nhà khác thì không ai biết mình ở bẩn hay ý thức kém. Lại là lối sống ích kỷ của Nguoi tinh le lam ban Ha Noi , chỉ bo bo nghĩ cho mình mà không có ý thức chung, không có ý thức cộng đồng.

Tiếp đến là cách ăn nói. Người Hà Nội xưa, họ nói năng rất nhẹ nhàng, lịch sự một thưa hai gửi. Còn bây giờ, tôi có cảm giác người ta không còn chú trọng đến lời ăn tiếng nói của mình mà thường để nó rơi tự do, bạ đâu nói đấy, không có đầu có cuối. Có bao giờ nghe thấy một tiếng nói, tiếng cười ồn ã ngoài đường, thường họ rất kín đáo, tế nhị.

Còn bây giờ ăn nói lôm côm, nói cười hô hố… Điều này, không phải bây giờ tôi mới thấy, mà sự thay đổi này tôi đã thấy cách đây đến cả hơn chục năm về trước. Nguyên nhân chính cũng lại là do văn hóa của người tỉnh lẻ du nhập, chứ người Hà Nội họ đâu có ăn nói như vậy.

Đơn giản như cách xưng hô, cách ứng xử người Hà Nội xưa, khi nói chuyện với bố mẹ phải thưa gửi lễ phép, với thầy cô phải kính trọng. Trước kia học sinh khi nhìn thấy thầy cô giáo đều khoanh tay cúi xuống chào thể hiện lòng tôn kính.

Bây giờ thầy không ra thầy, trò cũng không còn là trò. Ăn nói lố lăng, con cãi bố mẹ, thầy đưa trò vào nhà nghỉ, học sinh lấy tình đổi điểm… Tất cả tôi cho rằng, nguyên nhân vẫn là do cách sống xô bồ, buông thả của người ngoại tỉnh.

Cô Đ.M.K được cho là người phát ngôn trong bài viết

Đơn cử như trong chuyện yêu đương, con gái Hà Nội xưa vốn rất hiền dịu, nết na. Khi đến tuổi yêu đương có ai để ý là phải vào nhà xin phép ngồi nói chuyện, không được đưa nhau ra ngoài đường, không được tự ý đi chơi tối,…

Còn bây giờ thì nào là ôm ấp, hôn hít, chui rúc bụi rậm, xó xỉnh đủ kiểu… Có khi nó còn làm chuyện đó ngay trước mặt người lớn. Đó cũng là do ý thức, do cách giáo dục của con người. Người Hà Nội xưa đâu có như vậy.

Đó không phải là sản phẩm của người tỉnh lẻ du nhập mang về thì là ở đâu?

Bố mẹ vô văn hóa, con cũng chửi bậy

Tôi cho rằng tất cả là do môi trường, do cách giáo dục từ nền tảng gia đình. Tôi may mắn được sinh ra là người Hà Nội gốc nên tôi được hưởng một nền giáo dục căn bản từ gia đình. Mặc dù bố mẹ tôi ngày xưa không phải dạy con cái nhiều nhưng chúng tôi tự ý thức được và nhìn vào tấm gương bố mẹ mà sống cho chuẩn mực.

Trong gia đình tôi luôn giữ cho mình cách dạy dỗ con cái nhẹ nhàng, nền nếp. Khi con tôi làm việc gì đó sai, tôi sẽ nhẹ nhàng phân tích, khuyên bảo chứ không như cách dạy con của người dân ngoại tỉnh.

Tôi đã từng chứng kiến quá nhiều cảnh bố mẹ ăn nói vô văn hóa, nói như vỗ mặt con, rồi chửi bới có khi là “con đĩ, tổ sư mày…”…Người Hà Nội xưa họ đâu có giáo dục con như thế, bố mẹ cũng còn ăn nói, chửi bậy thì con cái chửi bậy cũng là lẽ đương nhiên.

Tôi có hai cậu con trai, cả hai đều đang theo học đại học và đều rất ngoan do thừa hưởng cách giáo dục nền nếp của gia đình. Con trai tôi cháu lớn dù đã 24 tuổi nhưng cũng chưa biết đi ra ngoài buổi tối bao giờ, đi học về là về nhà, ăn cơm xong lại học bài rồi đi ngủ. Không được nhuộm tóc xanh, tóc đỏ, mặc dù đã 24 tuổi nhưng quần áo của con tôi vẫn là do tôi mua cho.

Theo tôi, cho dù bản chất có tốt mười mươi nhưng hình thức bên ngoài cũng rất quan trọng. Nếu nhìn những người đầu tóc chào mào nhuộm xanh, nhuộm đỏ, quần áo thì xẻ chỗ nọ vá chỗ kia, chỉ cần nhìn như vậy đã khiến cho người khác có cảm giác không an toàn.

Ngay cả chuyện yêu đương tôi cũng luôn hướng cho con mình tới vẻ đẹp chân quê, giản dị. Tôi nói thẳng với con mình nếu có yêu ai thì phải chọn người kín đáo, duyên dáng chứ áo ngắn, cạp trễ, hở cả ngực, cả mông là tôi không bao giờ đồng ý.

Cứ nghĩ xem, một người con gái áo quần cũn cỡn, với một người con gái duyên dáng, chân phương thì ai đẹp hơn. Hơn nữa, một người vợ thực sự phải là của mình chứ không thể là sexy, khiêu gợi phơi ngực cho cả “bách gia trăm họ” cùng nhìn được.

Nhiều khi tôi nhìn thấy những cô gái tỉnh lẻ bắt chước Tây, Tàu ăn mặc hở hang, bày hàng trước mặt; tôi còn cảm thấy xấu hổ cho mình. Đấy là những bông hoa không có người hái, mà nếu có người hái thì những người đó cũng chẳng ra gì.

Cái này cũng là do thói quen sống của người nông thôn, ít học, giáo dục không đến nơi đến chốn. Khi ra thành phố có thể họ cũng phải thay đổi ít nhiều để hòa nhập với cộng đồng nhưng để hài lòng với cách sống của người Hà Nội như chúng tôi thì chưa thể đáp ứng được ”

 

2, Sự thật bị bóp méo

Không lâu sau khi bài báo Nguoi tinh le lam ban Ha Noi được đăng tải, cũng như không lâu sau làn sóng phản đối dữ dội của dư luận. Một người trong cuộc đã lên tiếng bảo vệ cô M.K và cũng lên án hành động bóp méo sự thật của nhà báo. Bạn trẻ này đã chia sẻ rất thẳng thắn trên một trang mạng xã hội như sau :

 

“NGƯỜI NGOẠI TỈNH LÀM BẨN HÀ NỘI HAY LỀU BÁO LÀM BẨN CỘNG ĐỒNG?*

Vâng, nếu các bạn đọc, thật sự là người trong bài báo rất đáng ném đá, rất đáng khinh bỉ.

Thế nhưng, cả người trong bài báo và các bạn, đều bị phóng viên kia xỏ mũi dắt đi.

Tại sao mình nói vậy? Bởi lẽ mình là hàng xóm của người trong bài, mình là ngườingười chứng kiến cuộc phỏng vấn này từ đầu đến cuối. Đến hôm nay, vô tình đọc được bài báo thì thấy nó sai sự thật quá, thấy nó bị bóp méo quá, và thấy tởm bạn phóng viên quá nên phải viết vài dòng, cũng coi như là có trách nhiệm với cộng đồng mạng – 1 cộng đồng đang sôi sục vì những phát ngôn trong bài báo này.

Trưa hôm đó, cô phóng viên trẻ đến gặp cô Khang – nhân vật chính trong bài báo. Cô ta không nói mình là nhà báo, mà bảo cháu là sinh viên, cần làm nghiên cứu gì gì đó, thế rồi xin phỏng vấn và biếu phong bì 100k (gớm, sinh viên gì mà lắm tiền thế, phỏng vấn thế này độ chục người thì về ăn mì gói cả tháng à.)

Thế rồi bạn ý bắt đầu hỏi và lái câu chuyện theo hướng bạn ý. Mọi người để ý xem, cả bài viết đều là lời cô Khang chứ không hề thấy lời nào của nhà báo, cuối bài cũng đề tên cô Khang chứ không phải tên nhà báo. Trong khi thật ra, bạn nhà báo ngồi hỏi kiểu mớm lời cho cô kia trả lời.

Hơn thế nữa, các câu trả lời còn bị thêm thắt, cố tình bóp méo một cách đáng khinh bỉ. Ví dụ như: “Nhiều khi tôi nhìn thấy những cô gái tỉnh lẻ bắt chước Tây, Tàu ăn mặc hở hang, bày hàng trước mặt, tôi còn cảm thấy xấu hổ cho chính mình”

Trong khi câu nói của cô Khang là: “Nhiều khi tôi nhìn thấy bọn con gái bắt chước Tây, Tàu ăn mặc hở hang, bày hàng trước mặt, tôi còn cảm thấy xấu hổ cho chính mình”

Hay: “Đầu tiên phải nói về cách sống. Người Hà Nội xưa người ta sống với nhau khác, gia đình ý thức nề nếp, biết yêu thương, đùm bọc còn người ngoại tỉnh rất ích kỷ, bon chen, tất cả chỉ vì mưu sinh vì kiếm tiền.”

Trong khi thật sự là: “Đầu tiên phải nói về cách sống. Người xưa người ta sống với nhau khác, gia đình ý thức nề nếp, biết yêu thương, đùm bọc còn bây giờ rất ích kỷ, bon chen, tất cả chỉ vì mưu sinh vì kiếm tiền.”

Hay: “Đơn giản như cách xưng hô, cách ứng xử người Hà Nội xưa, khi nói chuyện với bố mẹ phải thưa gửi lễ phép, với thầy cô phải kính trọng. Trước kia học sinh khi nhìn thấy thầy cô giáo đều khoanh tay cúi xuống chào thể hiện lòng tôn kính.

Bây giờ thầy không ra thầy, trò cũng không còn là trò. Ăn nói lố lăng, con cãi bố mẹ, thầy đưa trò vào nhà nghỉ, học sinh lấy tình đổi điểm… Tất cả tôi cho rằng, nguyên nhân vẫn là do cách sống xô bồ, buông thả của người ngoại tỉnh.”

Trong khi thật ra làm quái gì có mấy chữ “của người ngoại tỉnh”

Rồi thì: “Còn bây giờ thì nào là ôm ấp, hôn hít, chui rúc bụi rậm, xó xỉnh đủ kiểu… Có khi nó còn làm chuyện đó ngay trước mặt người lớn. Đó cũng là do ý thức, do cách giáo dục của con người. Người Hà Nội xưa đâu có như vậy.” – Không có câu cuối cùng đâu các bạn ạ.

Và 1 câu kết phải nói là mình đọc xong vẫn thấy kinh tởm cái bản mặt xinh xắn của bạn phóng viên trẻ: “Cái này cũng là do thói quen sống của người nông thôn, ít học, giáo dục không đến nơi đến chốn. Khi ra thành phố có thể họ cũng phải thay đổi ít nhiều để hòa nhập với cộng đồng nhưng để hài lòng với cách sống của người Hà Nội như chúng tôi thì chưa thể đáp ứng được.”

Mình ngồi gần, chứng kiến cả buổi phỏng vấn nhưng trong trí nhớ của mình thì *éo có đoạn nào giống như này cả. Còn rất nhiều đoạn thêm thắt, bóp méo nữa nhưng mình chỉ dẫn chứng vài câu mình nhớ nhất thôi.

Trong bài báo thì cô Khang chê người ngoại tỉnh và chê người ít học, nhưng mình quen cô khá lâu và biết chồng cô là người ngoại tỉnh, hàng ngày cô làm việc cùng 1 người ngoại tỉnh, bản thân cô hồi xưa do chiến tranh nên cũng chỉ học hết lớp 7, không có bằng cấp gì, vậy các bác có tin cô ấy nói ra những điều như vậy không?

Và nếu bạn nữ phóng viên trẻ đọc được bài viết này, mình xin gửi gắm bạn vài điều. Bạn còn trẻ, nhìn bạn mình đoán chỉ tầm 26 -27 là cùng, nhưng bạn lại quá thủ đoạn. Mình nhớ bạn còn xoen xoét cái mồm nói “Cháu không làm gì ảnh hưởng hay bôi nhọ cô đâu, cô yên tâm” vậy mà bạn lại biến một sự so sánh “xưa và nay” thành sự phân biệt vùng miền “Hà Nội và tỉnh lẻ”.
Bạn có nghĩ đến hậu quả ?

Mình tin là bạn nghĩ cô Khang – nhân vật trong bài là người lao động chân tay, không động đến Internet bao giờ nên bạn mới bóp méo sự thật như vậy, nhưng bạn ơi, sống ở đời phải có cái đức. Bạn khiến cho một người – vì tưởng bạn là sinh viên đi nghiên cứu nên mới giúp bạn – bị cộng đồng mạng ném đá tơi bời chỉ để bạn kiếm được vài đồng nhuận bút, như vậy có đang làm một nhà báo???

Buồn thay cho những nhà báo nói láo!

Mình viết bài này, như đã nói ở trên, coi như đây là trách nhiệm với cộng đồng mạng vì mình là người biết sự thật, đồng thời cũng “minh oan” cho cô Khang và những người Hà Nội. Nhưng mình cũng mong tạo ra một tiếng vang như một sự cảnh báo với các nhà báo nói láo.

Mời độc giả bình luận : “ Sự thật sau bài viết ” Người tỉnh lẻ làm bẩn Hà Nội “  ”

VN:F [1.9.21_1169]
Rating: 10.0/10 (1 vote cast)
VN:F [1.9.21_1169]
Rating: +1 (from 1 vote)
Sự thật sau bài viết " Người tỉnh lẻ làm bẩn Hà Nội " , 10.0 out of 10 based on 1 rating

{ 2 comments… read them below or add one }

thuha July 5, 2012 at 10:08 AM

Co phong vien boi nho nguoi tinh le hay Ban bien tap cua bao tung len de PR cho minh nhi

Le July 6, 2012 at 4:18 PM

Mat day,xem laj tu cach dao duc,nguon goc cua minh roi hay noi nguoi khac

Gửi phản hồi cho bài viết : Sự thật sau bài viết ” Người tỉnh lẻ làm bẩn Hà Nội ”

Leave a Comment