Home » Tin tức 24h» Tin tức mới 24h: Đột nhập động lắc – Vũ trường mang tiếng đi dép lê tại Hà Nội

Tin tức mới 24h: Đột nhập động lắc – Vũ trường mang tiếng đi dép lê tại Hà Nội

Filed under: Tin tức 24h |

Bí mật "phòng lắc" trong "vũ  trường dép lê"

Đêm ở thành phố Bắc Ninh lặng lẽ… đến bất ngờ. 21h, bóng tối tràn ngập quán bar, ánh đèn điện tử nhấp nháy. Nhạc DJ trỗi lên mạnh mẽ. Những đôi vai trần lắc lư, nhún nhảy giữa rừng mắt long lanh, thèm khát…

Vào cửa

“Ôkê”, tôi nhận lời sau cú điện thoại của Thành “con”, dân chơi được xếp thứ hạng ở đất Hà Thành từ thập kỷ 90. Tiếng nhạc DJ chát chúa phát ra từ dàn âm thanh khủng trong xe, được độ lại như muốn hất tung cả con Luxes của gã. Sau hơn 30 phút, tôi và gã đã có mặt tại một quán bar ở TP. Bắc Ninh (tỉnh Bắc Ninh), nhập hội với những cô gái cơ thể còn chưa phát triển hết, trong những bộ váy ngắn cũn cỡn. Ngỗ ngược đeo chiếc kính rayban ngược sau gáy, Thành “con” búng tay “toạch” ám chỉ cả nhóm vào, 2 gã vệ sĩ thân hình to như con tịnh, đứng ở hai bên cửa thay vì lục soát, sờ nắn túi quần áo theo qui định thì chìa tay, khom người bắt tay mời cả bọn vào. “Khách VIP được miễn kiểm tra an ninh” -  một gã bảo.

Bar F. ở Bắc Ninh được thiết kế khá đơn giản. Hai bên giáp tường và phía cuối được xây thành bục phẳng, cao hơn nền nhà khoảng 50cm, chia từng khoảng trống kê bàn cao ngang ngực. Bước vào cửa phía bên trái là sân khấu nhỏ để các vũ nữ nhảy mồi (phía trên) và khu vực dành đánh nhạc DJ.  Đèn laser đặt tứ phía, quét xéo xuống sàn nhảy những vệt sáng thẳng, rọi vào những khuôn mặt non choẹt, đầu tóc nhuộm loang lổ đang lắc giật, gục mặt vào nhau uốn éo điên loạn.

Đánh mắt quanh bar, tại các dãy bàn sát tường đều phô diễn những cảnh tương tự. Phía cạnh quầy Bar có tới hai chục cô mắt xanh, môi đỏ, vai trần, hở đùi, hở ngực rất khêu gợi đang đứng lố nhố, vừa chuyện trò, vừa uốn éo theo nhạc nhưng mắt thì đau đáu nhìn về giữa sàn nhảy như muốn tìm “bạn”. Để  tạo độ hấp dẫn trên bục luôn thường trực 3 em vũ nữ, thoạt nhìn tưởng như không mặc gì nhưng thực ra đó là bộ đồ với chất liệu vải cực mỏng màu da người, gắn hạt nhũ lấp lánh đang uốn éo những động tác khêu gợi.

Thành “con” dẫn tôi đến một cái bàn nhỏ, nằm sát mép sàn nhảy. Trên bàn đã “ngự” sẵn 4 chai Chivat 21. Trong đó có một chai  đã mở sẵn, còn hàng chục vỏ chai “ken”, nước suối nằm lổng chổng giữa đám ly, cốc.

23h, đỉnh điểm cuộc chơi lên dữ dội, bóng đêm tràn ngập, ánh đèn điện tử tung toé. Nhạc trỗi lên mạnh mẽ. Đôi vai trần vẫn lắc lư, nhún nhảy giữa rừng mắt long lanh, thèm khát… Đòn khêu gợi trong từng giai điệu. Phía sát hai bên tường, khách ngồi quây xung quanh vừa uống bia, vừa lắc lư… xem múa bụng, múa mông và múa ngực!

Cũng như tất cả các bar khác, bar F. ở Bắc Ninh không thu vé vào cửa nhưng thuốc lá, bia, rượu và mọi loại nước giải khát đều đắt gấp 3-4 mức bình thường. Thế cho nên có nhiều thanh thiếu niên hàng đêm vào đây “đập” tan hàng tấn thóc của “ông, bà già” là chuyện thường ở xóm.

Thả phanh

Lẻo mép và hay chuyện, Thành “con” bảo bar F. là nơi duy nhất ở Bắc Ninh tụ tập nhiều dân chơi Hà Nội, Bắc Giang, Lạng Sơn…nhất. Họ tới đây tụ tập và chơi “kẹo thả phanh”. Dân chơi hiện nay phổ biến dùng hai loại “kẹo” (thuốc lắc) là W và S (màu trắng ngà) giá mỗi viên dao động từ 250.000đ – 270.000đ/viên.

Trong ánh đèn laser lúc sáng lúc tối, tôi thấy Oanh (đi cùng nhóm của Thành) đưa cả một viên thuốc trắng vào miệng nhai ngấu nghiến rồi nốc một ngụm bia, cuối cùng em chậm rãi rút một phong kẹo cao su từ ngực áo. Tất cả diễn ra công khai, không giấu giếm. Thành đưa một viên. Tôi làm bộ cắn thử, miệng kêu đắng nhả ra. Gã lý giải “đương nhiên, loại thuốc này chỉ uống được với bia, vì nếu “chơi” rượu thì  nó sẽ “xìu” (mất tác dụng của thuốc) ngay. Sau từ 5 – 10 phút, thuốc sẽ phát huy công hiệu”.

Quả thật tôi không phải chờ đợi lâu, cô gái tên Oanh bắt đầu lắc, mái tóc nhuộm vàng quay cuồng mỗi lúc càng mạnh. Thành “con” lắc nhẹ vai tôi rồi chỉ tay về phía bàn đối diện. Nhìn theo hướng tay của gã, một dãy bàn cùng kê sát vào nhau, trên những chiếc ghế lênh khênh ấy có tới 20 con người (cả nam lẫn nữ) đều mang kính đen và “lắc” một cách miệt mài…

Làm thế nào nhận diện dân chơi thuốc “lắc”?. Bập thêm hơi cỏ, Thành “con” bảo “chỉ cần nhìn ai mà đầu lắc đều, không thèm chú ý xung quanh, đặc biệt là nhai kẹo cao su thì đó là dân vừa chơi thuốc “lắc”. Nhai kẹo cao su để nó “làm sạch” thuốc còn dính ở chân răng cho đỡ đắng”. Lần đầu sử dụng thuốc “lắc” cảm giác nó thế nào? “Ai chơi lần đầu thường sẽ bị nôn. Khi chơi xong mà không lắc theo nhạc thì chân tay sẽ bủn rủn, rụng rời và không thiết làm gì hết. Nếu mới sử dụng, khi tan thuốc toàn bộ khớp cổ rất đau. Còn dân xài chuyên nghiệp thì không hề hấn gì”, Thành giảng giải.

Nhạc mỗi lúc càng mạnh và qua quan sátN, gần như bàn nào cũng có tới 5 đến 7 cái đầu lắc lia lắc lịa. Thành buông câu: “Chơi “kẹo” lắc xuyên đêm, nhưng không phải ở đây. Ta đi tiếp…”.

Bí mật “phòng lắc”

Gần 1h sáng, đường phố vắng tanh. Thỉnh thoảng mới có chiếc taxi lao vội vã. “Phòng lắc” thật ra chính là phòng hát karaoke. Thành bảo, hiện ở Bắc Ninh đỉnh nhất vẫn là phòng lắc T.Q gần cầu Bắc Giang cũ (thuộc khu vực Đáp Cầu). Nhà 4 tầng (mỗi tầng có 3 phòng đều đã có khách đặt chỗ trước) cũng giống như bất cứ nhà hàng kinh doanh karaoke khác, nhưng chỉ có điều nó là điểm “dừng chân” cuối cùng cho dân chơi thuốc “lắc” tiếp tục thác loạn khi mà các vũ trường, quán Bar đã đóng cửa. Căn phòng rộng chừng 14m2, hệ thống cách âm đảm bảo không thể lọt âm thanh ra ngoài. Phòng được trang bị bộ giàn karaoke khá “xịn”, trên 4 góc tường đều gắn loa tới 250W.

Khi cả nhóm K (gồm 4 trai, 4 gái) đã “yên vị” trên bộ ghế đệm mềm, tôi hỏi Thành: Ai cũng có thể đến “phòng lắc” chứ? “. “Chỉ có khách quen. Tất cả những ai chơi thuốc lắc ở quán Bar anh gặp, giờ đều dạt về đây” – Thành nói.  Trên bàn tràn ngập hoa quả, bia, thuốc lá. Một người trong nhóm đưa tay vặn hết cỡ âm thanh của một bản nhạc rap mạnh. Trong ánh đèn màu đỏ quạch, họ lại nhai tiếp những viên thuốc màu trắng ngà. Chờ Oanh uống trôi bia, tôi khẽ hỏi: Em có hay đến đây không? Không ngần ngại, em bộc bạch: “Cũng thi thoảng. Buồn, chán thì chơi”. Em thử thuốc “lắc” từ bao giờ? Oanh nói: “Cũng được 3 tháng. Bắt đầu từ vũ trường, quán bar, em theo tụi bạn đến đó. Sau khi đã dùng bia, rượu, nghe bạn em đã trót thử. Rồi những đêm tiếp theo cũng thế. Vậy là… “ngập”".  Em còn cung cấp cho tôi thông tin: “Có những đêm cả nhóm cùng “hết mình” ngay trong căn phòng này. Có lẽ anh vẫn chưa thể hoà đồng được nên tụi nó không dám”. “Vậy các phòng khác thế nào?”, tôi hỏi dò. “Vào đây là chơi an toàn nhất, bởi lẽ bên ngoài đều đã có bảo kê. Do vậy gần như đêm nào các phòng đều có “dân chơi” đặt trước. Vào được phòng này mỗi người cũng phải có từ 3 – 5 triệu đồng trong túi. Hứng chí chúng nó còn “đi đến… Z” tại chỗ ý chứ”, rồi Oanh bỏ lửng câu chuyện quay sang đám bạn.  Tôi thật sự kinh ngạc trước câu nói không ngại ngùng của một cô bé  vừa tròn 16 tuổi.  Cả 8 cái đầu tiếp tục “lắc” với cường độ mỗi lúc một mạnh. Hơn 11 giờ trưa hôm sau, những khuôn mặt nhợt nhạt, mắt nhắm nghiền phê thuốc và bàn tay khẳng khiu vẫn khua lên không gian như bất cần sự bấu víu nào.

VN:F [1.9.21_1169]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.21_1169]
Rating: -1 (from 1 vote)

Bài viết liên quan :

Gửi phản hồi cho bài viết : Tin tức mới 24h: Đột nhập động lắc – Vũ trường mang tiếng đi dép lê tại Hà Nội

Comments on this entry are closed.